Nhìn thấy mẹ đột nhiên có vẻ cực kỳ mất mát, trong lòng Lữ Hàm Yên vô cùng phức tạp, liền kéo tay mẹ nói:
- Mẹ, Trạch Vinh thật sự rất tốt đối với con. Mẹ có gì phải lo lắng chứ? Sau khi bọn con kết hôn, khẳng định anh ấy cũng sẽ đối xử tốt với mẹ.
Đang nói, nước mắt Lữ Khánh Phân liền rơi xuống, ôm lấy cổ Lữ Hàm Yên khóc rống lên.
Cứ như vậy, Lữ Hàm Yên càng thêm lo lắng cho mẹ mình, nhưng nghĩ tới việc lần trước vì mẹ khóc mà mình mới cắt đứt quan hệ với Vương Trạch Vinh, lần này cô đã sớm nghĩ rất nhiều, bất kể thế nào cũng không thể tiếp tục nghe mẹ được nữa. Hạnh phúc của mình phải do mình nắm lấy.
- Mẹ, con đã quyết định rồi, kiếp này không lấy Trạch Vinh, con sẽ không lấy chồng. Lần này nói gì con cũng sẽ không thay đổi chủ ý.
Nói tới đây, để cắt đứt ý tưởng của mẹ, Lữ Hàm Yên nói thêm:
- Dù sao con và Trạch Vinh cũng đã tới mức này, mẹ muốn ngăn cũng không được.
Đang khóc, Lữ Khánh Phân gạt nước mặt nói:
- Con ngốc lắm, sao mẹ lại ngăn cản hạnh phúc của con chứ? Thế giới này mẹ nào mà không hy vọng con gái mình có một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Mẹ cũng không phải thực sự ngăn cản con, mẹ chỉ lo khi Vương Trạch Vinh mất chức, nếu nó thật sự mất chức, mẹ lo các con sẽ sống khổ sở.
Lữ Khánh Phân nói ra lo lắng trong lòng mình.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035869/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.