Người xưa nói đúng “Không quan nhẹ cả người, làm quan như ngồi tù”.
Vương Trạch Vinh vừa mới làm chủ tịch xã, ngồi chưa ấm chỗ đã cảm thấy như ngồi tù. Vừa lên chức thì quan khí đã bắt đầu có dấu hiệu tản mát, Vương Trạch Vinh không khỏi lo lắng.
Con người đều tham lam, đã chiếm được thì không bao giờ muốn mất đi. Giống một thằng bé được đồ chơi yêu mến sẽ không tùy tiện cho người khác. Huống hồ là chức quan mọi người đánh nhau vỡ đầu mới có.
Trong văn phòng đầy khói lượn lờ biến ảo, nhe răng trợn mắt đầy dữ tợn. Vương Trạch Vinh không ngừng đoán nguyên nhân mà quan khí tản mát đi, hắn rất đau đầu.
- Rốt cuộc xảy ra vấn đề ở đâu?
Hút hết điếu thuốc thứ hai mà vẫn không tìm ra được vấn đề. Vương Trạch Vinh thầm chửi một câu, trán đã đổ mồ hôi lạnh. Nhưng đúng lúc này đầu hắn đột nhiên nghĩ ra một chuyện.
- Chẳng lẽ là cái này?
Vương Trạch Vinh một lần nữa xem cách sắp xếp trong phòng làm việc, ánh mắt hoảng sợ nhìn xung quanh.
Vương Trạch Vinh phát hiện một vấn đề. Đó là bố trí phòng làm việc của mình và Đinh Lỗi là giống nhau, ngay cả kê bàn làm việc cũng giống nhau.
Nhớ đến tình huống của hai lãnh đạo trước, Vương Trạch Vinh không khỏi nghĩ đến chuyện mê tín. Bí thư và chủ tịch xã trước đều ở trong phòng này nên xảy ra chuyện. Hai phòng làm việc này trước đó mình đã ra vào nhiều lần, bố trí về cơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-khi/3035825/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.