Anh không động đậy, cũng không ngăn cô lại, chỉ nhìn cô bằng đôi mắt sâu không thấy đáy. Cô đẩy anh ra, đứng dậy quay về phòng. Anh đứng im một lát, rồi cũng đi theo cô vào, cô lạnh giọng đuổi anh: “Đi ra ngoài!”
Anh đứng im trước mắt cô, bóng dáng nhìn có phần đáng thương. Anh hơi do dự, sau đó vẫn đi về phía cô. Thấy thế cô tức giận, tiện tay cầm gối ném thẳng vào mặt anh. Cái gối mềm mại không làm anh đau, nhưng thật sự khiến anh dừng bước. Anh cười khổ, trong mắt đầy vẻ không biết làm sao. Anh sờ mũi rồi cúi người nhặt gối lên.
Cô hờ hững nhìn anh, cười nhạt: “Dịch Tân, rốt cuộc anh muốn thế nào?”
“Rốt cuộc anh muốn làm gì em?”
Làm gì… Anh nghe thế thì cả dáng người cao lớn thoáng cái trở nên cứng nhắc, như thể chìm vào một mảng tối.
“Ngay từ đầu anh đã biết Cố Viễn Chi đúng không? Ban đầu, người không muốn ông ấy đến gần em là anh, thậm chí anh còn vì thế mà vẽ ra người mẹ ruột kia cho em, không ngại phiền phức, không ngại hèn hạ. Bây giờ anh lại có ý gì? Đừng nói là sáng nay anh thức dậy, tâm tình rất tốt, đột nhiên cảm thấy lương tâm trỗi dậy nên muốn thưởng cho em một người thân?”
“Nhưng anh đã hỏi qua ý em chưa? Đó là chuyện đến bà ngoại em còn không nói cho em biết, đó là chuyện bà muốn giấu kín cả đời, anh có tư cách gì mà lôi nó ra, để cho em biết được?”
“Cố Viễn Chi là ai?” Cô cười lạnh, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1749185/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.