“Không à?” Dịch Tân chậm rãi lặp lại, ánh mắt anh trìu mến mà dịu dàng mơn man trên mặt Tân Hoành, như thể anh đã bị lời thề của cô làm cho rung động. Tân Hoành lập tức gật mạnh đầu, rồi lại vội vội vàng vàng ôm anh, gấp gáp ôm chặt lấy anh để cho bản thân mình vùi sâu vào trong ngực anh: “Không có, thực sự không có, anh…”
Cô định nói rằng anh cũng tin em có được không? Nhưng cô còn chưa kịp nói xong thì bên tai đã có hai tiếng súng vang lên liên tiếp, tàn nhẫn cắt đứt lời cô: “Pằng.”
“Pằng.”
Âm thanh chấn động dồn dập trong màng nhĩ khiến đầu cô như ngay lập tức nổ tung, còn cả sự run rẩy của cơ thể người nào đó, cuối cùng cũng khiến cô không khống chế được mà rít lên một cách vô thức: “Đừng!”
Ngay sau đó cô đẩy mạnh người Dịch Tân ra, xoay người lại, lật đật xem tình trạng Thẩm Ngôn thế nào. Cô quỵ xuống đất nhưng lại thấy trên người Thẩm Ngôn không hề có thêm vết thương nào. Hai phát súng đó… Tân Hoành bừng tỉnh, trong lòng cô giật mình, lập tức quay đầu nhìn Dịch Tân.
Tân Hoành vừa nhìn anh đã nghĩ, dáng vẻ này của anh sẽ khiến cô cả đời này cũng không quên được, nó sẽ được khắc vào nơi yếu ớt nhất trong tim cô, khiến cô cả đời này cũng không quên được, lúc nào cũng phải nhớ tới, mỗi một lần nhớ tới thì tim sẽ đau thấu tận xương tủy, tận tim gan.
Sự bi thương như có hình hài nhanh chóng lớn lên, không cách nào vơi bớt cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1749155/chuong-374.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.