Edit: TranGemy
Nhưng Dịch Tân lại không nhận cuộc gọi ngay, mà cứ để chuông kêu, không nặng không nhẹ nhìn Nghê Tranh phía trước, cảnh cáo một lần cuối: “Ân oán của tôi và cô, đến đây là chấm dứt. Cô không cần đi gây sự với cô ấy, còn muốn ra tay… Nếu thông minh hơn một chút, cô cũng biết, cô không động được vào tôi đâu.”
Cả người Nghê Tranh đã sớm chết lặng, chỉ biết cười thê thảm.
Dịch Tân nói xong thì liếc mắt nhìn vẻ mặt xám như tro của Yến Thanh, nói với Nghê Tranh: “Thật ra thì cô cũng nên cảm ơn tôi, ít nhất, tôi đã giúp cô giải quyết vấn đề khó khăn nhất. Tên kia, không phải là cô không cần cậu ta sao? Bây giờ cậu ta cũng chẳng cần cô nữa.”
Dịch Tân nói rồi cười tươi rói, cầm điện thoại rời đi.
Giơ điện thoại lên, tất cả dáng vẻ tàn khốc lạnh lùng lập tức biến mất, giọng nói đầy vẻ trêu chọc: “Sao vậy, nhớ anh rồi à?”
Tân Hoành quẫn bách: “Nhất định phải nhớ anh mới có thể gọi điện thoại cho anh à?”
Khóe môi Dịch Tân cong lên, không biết xấu hổ đáp: “Nhất định.”
Tân Hoành: “…”
“Cho nên, nhớ anh chứ?”
Đầu Tân Hoành nổi vạch đen: “Không có.”
“À.” Dịch Tân từ tốn: “Vậy anh cúp máy.”
“Cúp thì cúp!” Tân Hoành nghiến răng tức giận.
“Ừ, vậy hẹn gặp lại.” Dịch Tân khẽ cười, nói xong thì quả thật bỏ điện thoại xuống.
Tân Hoành chỉ nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại một hồi tạp âm, trong lòng quýnh lên, vội gọi anh: “Ấy, đừng!”
Cô vừa gọi xong, lại nghe thấy một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1749072/chuong-291.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.