Edit: TranGemy
Tân Hoành: “.....”
Đại thiếu gia, rốt cuộc anh xuống trái đất làm cái gì vậy?
Tân Hoành giật giật khóe môi: “Em nói anh nghe, đây là siêu thị, bản chất của việc đi siêu thị mua đồ là nhất định phải dũng mãnh không sợ chen lấn, thẳng tiến về phía đám đông mà xông vào bên trong.”
Dịch Tân: “......”
Mệt mỏi.
Tân Hoành lắc đầu một cái, nắm tay anh xoay người định đi.
Tay anh lại dùng lực lôi cô lại: “Tân Hoành.”
Tân Hoành quay đầu, không hiểu nhìn anh: “Gì vậy?”
Anh nhìn cô: “Thật là ngu ngốc.”
Tân Hoành khó hiểu nhìn người đàn ông trước mặt, cố gắng trừng lớn hai mắt, bây giờ cô hoàn toàn không hiểu gì nữa rồi.
Hôm nay mọi người đều bị làm sao vậy? Rõ ràng anh còn chưa đi siêu thị bao giờ, thế mà giờ còn có thể lên mặt nói cô đần sao!
Thế nhưng mặt anh vẫn không chút thay đổi, lại không nhanh không chậm phun ra một câu: “Ngốc hết biết, đòi em một chút vui vẻ còn không hiểu à?”
Trong nháy mắt, Tân Hoành cứng đờ cả người.
Dịch Tân... Anh đòi vui vẻ với cô ở đây?
Đúng vậy, đời này anh còn chưa từng đến siêu thị mua đồ ăn bao giờ. Lần đầu tiên Dịch đại thiếu gia đến chỗ này, người người chen nhau, chẳng lẽ còn có thể mua hai cây rau mang về nhà?
Thoáng chốc nội tâm của cô đã mềm nhũn, da đầu cũng gai gai, Tân Hoành nhìn vào mắt anh, cười gượng gạo dùng ánh mắt thăm dò.
Dịch Tân cũng nhìn cô, nhướng một bên lông mày, ánh mắt mang theo vẻ bá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1749018/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.