Edit: Tiểu Du
Beta: Ori
"Được."
Hồi lâu sau, rốt cuộc anh có thể nghe được tiếng của, lại đã sớm cứng ngắc không thể công nhận. Thân thể hơi có tri giác, anh giơ tay lên, thật chặt vòng qua thân thể của cô, dùng sức đem cô nhét vào ngực mình.
"Được, được, về sau, anh chỉ làm việc em thích."
Lại một liên tục lên tiếng, âm thanh của anh run rẩy rõ ràng như vậy. Hình như là cực vui mà khóc, vừa hình như vẫn không thể tin được. *
Không thể tin được, tất cả mọi chuyện qua đi, cô hoàn nguyện ý để cho anh yêu cô.
Anh ôm cô đến trên sô pha, vội vàng hôn cô. Cô lại lần nữa đẩy anh ra, anh nhíu mày, bất mãn, gấp gáp mà nhìn chằm chằm vào cô.
Cô dở khóc dở cười, "Anh hình như nên trở về bệnh viện, Phong Dương nói, anh bệnh rất nặng."
"Phải thử một chút thân thể của anh có được hay không?" Anh hung hăng nhìn cô, đối với hành động của cô mất hứng đến cắn răng nghiến lợi.
Cô làm như không thấy, thẳng sắp bị anh ngăn cản cô cài nút áo lần nữa. Anh tức giận, giống như đứa bé lại cởi nút, cô bị bộ dáng kia của anh chọc cho cười ra tiếng, lại cuống quít đi cài nút áo.
Thế nhưng anh lại ngang ngược , tay từ trên y phục của cô dời đi, một tay vòng qua hôngcủa cô, liền đem cô ôm đến trên chân mình, đặt trong ngực. Ngưng mắt nhìn cô bất chợt trở nên thâm sâu, khàn khàn nói: "Anh không sao, anh chỉ là nhớ em rồi."
Cô bị lời nói của anh nói đến mức cả người mềm nhũn, cơ hồ đem cầm không được, dịu dàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1749001/chuong-220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.