Lão quản gia nhìn máu trên mặt Dịch Tân lúc này đang không ngừng tuôn ra, đem y phục anh cũng dính vào màu máu. Nhìn thấy mà giật mình.
Dịch Tân cũng đã không kiên nhẫn, liếc mắt nhìn về phía ông: "Còn không mau đi! Lấy tới cho ta ngay tức khắc đi chuẩn bị."
“Đêm nay là đêm trừ tịch*.”
(*Trừ tịch: giao thừa)
“Đúng vậy thưa thiếu gia."
Lão quản gia vội vàng mang theo người giúp việc đi xuống.
Dịch Tân ngồi ở trên ghế salon nghe động tĩnh trên lầu. Cô lúc này tựa hồ đã an tĩnh lại.
Quản gia rất nhanh liền đem cái hòm thuốc cầm trở lại, muốn giúp một tay. Dịch Tân lại phất phất tay để cho ông đi xuống.
Lão quản gia do dự, vẫn là nói: "Thiếu gia, để cho tôi đi."
Dịch Tân nhíu mày nhìn ông. Lúc này mới gật đầu để ông hỗ trợ xử lý vết thương.
Lão quản gia thấy vết thương trên trán anh vừa dài lại sâu. Trong lòngkhông đành, cuối cùng nhắc nhở: "Thiếu gia, hay để cho bác sĩ đến đâyđi, như vậy sợ là sẽ phải lưu lại vết sẹo."
"Không cần."
Dịch Tân hơi híp con ngươi, tựa hồ hoàn toàn không cảm giác được vết thương trên trán bị cồn chạm vào sinh đau đớn.
Tân Hoành . Anh bị thương, anh còn em.
Lão quản gia thấy Dịch Tân vẻ mặt lạnh nhạt. Ở trong lòng yên lặng thởdài một hơi. Nhịn không được đối với Tân Hoành có chút oán trách, cô thế nào hạ thủ được? Dịch Tân khuôn mặt hoàn mỹ thế này bị phá hủy, cô nhưthế nào nhẫn tâm?
Dịch Tân tựa ở trên ghế salon, tinh thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-tong-giam-doc-tho-bao-cua-toi/1748951/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.