Thẩm Mạnh Xuyên xuống xe, một tay cầm cái mũquân nhân còn một tay thì chỉnh lại mái tóc, tác phong và kỷ luật cũng không đượctốt, quân dung cũng rất tùy ý.
Anh đứng ở trước mặt Nghiêm Chân cùng tiểu giahỏa kia, gặp hai người này nhìn chằm chằm vào mình anh liền khẩn trương đội mũlên.
“Lại gặp mặt rồi.”
Nghiêm Chân không nghĩ sẽ cùng anh ta nhắc lạichuyện xưa, cũng không muốn cùng anh ta cãi cọ, gật gật đầu muốn đi.
Thẩm Mạnh Xuyên lại lấy mũ xuống rồi chỉnh máitóc, đi theo phía sau bọn họ mà đề nghị, “Tôi đưa hai người về nhé? Tuyết rơinhiều như thế này đường rất khó đi.”
Anh ta vừa dứt lời, tiểu gia hỏa Cố Gia Minhliền bị trượt chân, sau khi đứng lên thì cậu bé nhanh chóng quay đầu trừng mắtnhìn cái người có miệng quạ đen kia một cái.
Miệng quạ đen Thẩm Mạnh Xuyên bị ánh mắt trừngtrừng của cậu bé nhìn liền nở nụ cười, ba bước cũng làm thành hai bước mà đuổikịp hai người bọn họ.
Nghiêm Chân một bên thay Gia Minh phủi đi lớptuyết bám trên người, một bên nói với Thẩm Mạnh Xuyên, “Nhà của chúng tôi ởphía trước rồi, không cần phiền anh đưa chúng tôi về nữa đâu. Cảm ơn.”
“Tôi mang chứng nhận sĩ quan.”
Nghiêm Chân dừng động tác một chút, xoay ngườilại nghi hoặc nhìn anh ta.
Vì thế Thẩm Mạnh Xuyên lại thu đầu phát củaanh lại, đây là động tác nhỏ mỗi khi anh phiền chán hoặc khẩn trương, “Ý tôinói tôi là người tốt thôi mà.”
Nghiêm Chân bật cười, “Uh đúng, anh là người tốt.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-hon-bi-mat/3014659/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.