--------------------------------------------------
Hạ Dương nhìn cá vàng thoi thóp trên sàn nhà, sắc mặt lập tức trầm xuống. Xung quanh vô cùng lộn xộn, Kỳ Kỳ thì ngồi xổm ở một bên ngưỡng đầu lên nhìn Hạ Dương, gương mặt trông rất là vô tội, giống như kẻ đầu sỏ vừa mới đánh vỡ bể cá không phải là nó vậy.
Mà một nhân vật khác ở bên cạnh là Tiểu Ôn lại đang duỗi móng vuốt ra chọc chọc vài cái trên thân mình con cá vàng, tựa hồ rất tò mò. Cá vàng nhỏ vốn dĩ đã rất yếu ớt, hiện tại lại bị Tiểu Ôn chọc tới chọc lui như vậy liền tức khắc trở nên càng thêm suy yếu hơn.
Dì bảo mẫu vội vàng chạy tới ôm Tiểu Ôn đi chỗ khác, sau đó bắt đầu dọn dẹp mảnh vỡ bể cá trên mặt đất cùng cá vàng nhỏ. Dì đi tìm một cái ly đem đến sau đó nhẹ nhàng nâng cá vàng nhỏ bỏ vào bên trong. Có điều vẫn quá muộn rồi, cá vàng đã chết.
Dì nhìn chú cá vàng đáng thương rồi lại nhìn phía Hạ Dương, bèn nói: "Hạ thiếu, con cá vàng đã chết rồi."
Hạ Dương cầm lấy cái ly, nhìn thi thể cá vàng bên trong không biết phải nói gì. Đúng lúc này, một âm thanh thông báo tin nhắn đến vang lên. Hạ Dương lấy điện thoại ra thì thấy là Hứa Thừa Yến gửi tin nhắn...
【 Yến Yến: Cá vàng thế nào rồi anh? 】
Hạ Dương vô thức liếc mắt nhìn thoáng qua thi thể con cá vàng, không khỏi chau mày. Hạ Dương không trả lời mà nói với dì bảo mẫu: "Dì mau đi mua một con cá vàng khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-he-the-than/887511/chuong-130.html