Sao cô có thể phát hiện ra bom? Cuối cùng cũng hỏi đến vấn đề này.
Y La hết lần này đến lần khác lựa chọn không báo cảnh sát mà tự tháo gỡ bom, trong đó nguyên nhân lớn nhất chính là cô không biết phải giải thích việc này như thế nào.
Mạc Tôn thấy ánh mắt của Y La dao động, nét mặt lại bắt đầu mất tự nhiên, anh liền biết cô nàng này lại đang tìm cớ.
Đến bước này rồi mà còn định nói dối sao. anh chống mắt chờ xem cô nàng có thể tìm được cớ gì để nói, Mạc Tôn ung dung chờ.
“Tôi … tôi có thể không trả lời được không?” Y La vô cùng đáng thương hỏi, đôi mắt to đen láy chớp chớp, mang theo ánh nước vừa yếu đuối vừa mong manh.
“không được.” Nhưng phiền một nỗi là ý chí của đồng chí cảnh sát Mạc rất là sắt đá.
“Tiểu Tám, làm sao bây giờ?” Biết không thể không nói, Y La chỉ có thể cầu xin sự giúp đỡ của Tiểu Tám trong lòng.
“Sự tồn tại của tôi vượt quá sự tiến bộ khoa học kỹ thuật trên trái đất, cho dù cô nói ra tôi nhưng không có cách nào chứng minh tôi tồn tại, như vậy ngược lại làm cho cô càng thêm khả nghi.” Tiểu Tám nghiêm túc phân tích.
“Tôi biết a, chính vì nguyên nhân này nên tôi mới luôn không muốn báo cảnh sát.” Y La nói “Bây giờ vấn đề là tôi phải trả lời anh ta như thế nào đây?”
“Tôi có một biện pháp.”
“Biện pháp gì?”
“Tôi và 0017 có quan hệ tương sinh, chế ước lẫn nhau mà tồn tại. Nếu 0017 chế tạo bom tàng hình, tương tự như vậy, tôi có thể đưa ra một lượng kiến thức khoa học tương đương. Tôi có thể cung cấp cho cô một phần bản thiết kế, từ bản thiết kế này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-he-nguy-hiem-bao-tao-dich-bang-giai/1257387/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.