- Dương Bân, bản báo cáo của anh, trưa nay nhất định tôi phải có. Thái độ phải chăm chỉ. Nhận thức phải khắc sâu. Bằng không thì cuối tuần anh không cần đến đây trình diện.
Tần Lượng chắp tay sau lưng từ phía sau Dương Bân bước đến bên cạnh, sắc mặt nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn hướng hắn khiển trách vài câu. Sau đó mới xoay người đi.
Cái này là khí phách!
Tần Lượng tôi là người trong thể chế, còn Dương Bân anh chỉ là một cộng tác viên. Tôi là lãnh đạo trực tiếp của anh, nói cái gì thì anh cũng đều phải nghe theo tôi. Tôi đoạt bạn gái của anh, anh cũng phải nhịn tôi. Sớm ở trong cuộc họp chống đối tôi à? Xem tôi đùa chết anh như thế nào?
Đây không phải là khiêu khích, cũng không phải uy hiếp. Mà là thượng cấp đè áp hạ cấp.
Dương Bân lần này chỉ cười lạnh, không nói một lời.
Hôm nay mày cứ phỉ báng, làm nhục, khinh thường, cười nhạo, lấn áp tao đi. Ngày sau tao sẽ đánh mày, giẫm đạp mày, băm mày, chém mày, luộc mày, rút gân cốt, hút hết tủy, tàn sát, tru di cửu tộc nhà mày.
- Tiểu tử, phải cố gắng. Không cố gắng là không ra đường được đâu. Nhớ kỹ lời tôi nói hôm nay, phải mở rộng nhân mạch của mình mới được.
Lúc Tôn Phiêu Vân đi ngang qua người Dương Bân, nhẹ vỗ vai hắn một cái. Tuy cô ta nở nụ cười yếu ớt, nhưng Dương Bân rõ ràng nhìn ra được, nội tâm của cô ta giờ phút này không hài lòng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-duc/2284767/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.