Nhưng không biết tại sao, Dương Bân đột nhiên không muốn nói với Đường Oánh chuyện dẫn đến gặp Đường Mẫn về chuyện thu hút đầu tư gì đó. Mặc dù không mong đợi hắn có thể lưu lại hình tượng huy hoàng cỡ nào trong lòng cô, nhưng cũng không muốn những chuyện này khiến hắn có vẻ càng cứt chó hơn.
Hoặc là nói, thế tục quá mức.
Xem ra Bân gia thực sự không thích hợp lăn lộn trong quan trường. Khi nhìn thấy người trong mộng, trong lòng ngoài cứt chó ra đâu còn nghĩ ra được cái thứ gì cao nhã nữa.
Nghĩ Đường Oánh đó chỉ là nghĩa nữ của Đường Mạt Nhược, hoặc là con riêng theo lời của Tôn Phiêu Vân. Nếu địa vị của cô trong Đường gia thực sự rất quan trọng thì hà tất làm ngôi sao ca nhạc gì đó? Dương Bân thậm chí còn có chút hoài nghi Đường Oánh có thể nói chuyện có trọng lượng trước mặt Đường Mạt Nhược và Đường Mân hay không.
Đường gia hơn nửa là không muốn đem khoản đầu tư hơn hai mươi tỷ vào khu công nghiệp mới đặt ở thành phố Vân Phong, nếu không sẽ không có thái độ như bây giờ. Nếu hắn đề cập với Đường Oánh về chuyện này, e là cô cũng bất lực, sẽ chỉ khiến cô cảm thấy rất khó xử.
Nếu không, lui để cầu lần khác, chỉ là bảo cô giúp lãnh đạo Cục dẫn đi gặp Đường Mân một chút?
Cho dù không bảo cô dẫn đi gặp Đường Mân, chỉ bảo cô chuyển mấy lời cho lãnh đạo Cục, tuần sau hắn chuyển làm chính thức thì có lẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-duc/2284747/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.