Đặng Lâm trở về phòng ở ký túc xá không phải vì chưa thu dọn hành lý. Trước đó khi vừa ra viện anh đã thu dọn tất cả mang đi rồi, nhưng sau khi kiểm tra lại Đặng Lâm còn thấy thiếu một món đồ quan trọng cho nên quay lại lấy bằng được.
Trợ lý Danh rất hiếu kỳ, không biết là vật gì mà khiến Đặng Lâm nhất định phải trở về lấy. Chỉ thấy Đặng Lâm mở hộc tủ bí mật lấy ra một cái hộp giấy, bên trong là gì không biết nhưng nhìn mức độ trân trọng của anh thì hẳn là thứ ở trong hộp là rất quan trọng. Đặng Lâm cũng không giao cho trợ lý Danh mà tự mình ôm lấy đi thẳng đến chỗ tiến sỹ Mai.
Vừa đến nơi, Đặng Lâm ngoài ý muốn nhìn thấy Tú Hiền đang cắm cúi cùng Đào Hạnh phân tích mẫu thí nghiệm, còn tiến sỹ Mai đang gõ phím trên bàn làm việc.
Đặng Lâm, "..." Mày không nghe điện thoại của tao vì đang ở đây ư?
Tú Hiền, "..." Tao không có để ý điện thoại!!!
Sau màn trao đổi bằng mắt, Đặng Lâm lên tiếng nói với tiến sỹ Mai.
"Mẹ, ba người đang làm thí nghiệm gì vậy?"
Tiến sỹ Mai không ngẩn đầu nói.
"Chưa thể nói được. Khi nào có kết quả thì con sẽ biết."
Đặng Lâm chép miệng, anh hiểu rõ tính của mẹ mình, bà sợ nói trước bước không qua nên thường chuyên tâm làm nghiên cứu, khi nào có kết quả mới công bố ra ngoài. Đặng Lâm cũng không truy hỏi mà quay lại nói với Tú Hiền.
"Anh có một đề nghị cho chú đây Hiền."
Tú Hiền liếc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907392/chuong-40-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.