"Viện trưởng, lâu quá không gặp, thầy có khỏe không ạ?" Đặng Lâm lên tiếng chào hỏi.
Viện trưởng Mạc Tư Duy cười thành tiếng, quay lại nhìn Đặng Lâm và trợ lý Danh từ đầu đến chân, sau đó chỉ vào sofa giữa phòng nói.
"Ngồi đi, ngồi đi rồi nói."
Khi cả ba người đã ngồi xuống ghế, viện trưởng mới nói.
"Hai em trưởng thành rồi đấy nhỉ? Hoàng Danh vẫn cứ đi theo E205 à?"
Trợ lý Danh không trả lời, chỉ cười cười. Đặng Lâm nghe viện trưởng nói vậy thì trong lòng không vui.
"Cái gì gọi là đi theo, thầy nói vậy hơi quá. Danh làm được việc thì em thuê, em trả lương hợp lý thì Danh đồng ý làm việc. Đây gọi là hợp tác."
Viện trưởng không phản bác, ông đổi chủ đề.
"Vậy hôm nay hai em đến đây có việc gì?"
Đặng Lâm nở nụ cười chức nghiệp nói.
“Em biết hai tháng sắp tới sẽ có một đợt tốt nghiệp. Em muốn trước lúc đó tuyển nhân sự, cho nên đến hỏi thăm thầy một chút.”
Viện trưởng không bất ngờ, ông chỉ cười cười nói.
“E205, em vẫn thẳng tính như vậy nhỉ? Tôi còn tưởng em sẽ vòng vo một hồi, hỏi thăm tôi một hồi rồi mới đi vào vấn đề.”
“Thầy biết em không phải loại người như vậy mà.” Đặng Lâm vẫn giữ nụ cười chức nghiệp trên môi.
Trợ lý Danh ngồi một bên âm thầm đổ mồ hôi. Không nói đến nụ cười chức nghiệp giả trân của Đặng Lâm, thì nụ cười của viện trưởng khá là đáng sợ.
Dòng họ Mạc vốn nhiều đời làm nhà giáo, rất nhiều trường học trên khắp trong và ngoài nước đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907390/chuong-39-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.