Đến mãi tận nửa đêm, Bình An cũng không yên lòng, liên tục dùng ánh mắt muốn hỏi xem Aoi có chắc chắn hay không. Thậm chí không ngừng hỏi xem vì sao cô lại biết chúng muốn chuyển chỗ của bọn họ. Bị nhốt ở chỗ này mấy tháng đã mài mòn can đảm của cậu không còn chút gì.
Aoi không thể cứ thế nói mình vô tình chạm vào một tên bắt cóc và nhìn thấy suy nghĩ của hắn, chỉ đành liên tục trấn an Bình An, nói rằng khi cô bảo chạy thì cậu nhất định phải toàn lực chạy không được quay đầu lại.
Cũng không biết vì cái gì, mặc dù trong đầu còn vô vàng nghi vấn và không hiểu, nhưng mà Bình An lại tin Aoi. Mặc dù còn ru rẩy sợ hãi, nhưng mà Bình An lại suy nghĩ làm sao thực hiện kế hoạch cùng với cô. Cũng có lẽ ngày hôm đó Aoi nắm lấy tay cậu tuy rằng không có ý tứ gì cả, nhưng sự dịu dàng ấm áp đó làm Bình An thấy bình an.
Hoặc chẳng qua cũng chỉ là phản ứng phụ của việc tinh thần của một người thường như cậu bị Aoi xâm nhập, sinh ra một tia ý chí phụ thuộc.
Nói tóm lại hôm nay Bình An mặc dù còn e dè sợ sệt nhưng lại cố hết sức nghe theo Aoi.
Khuya hôm sau, quả nhiên đám người bắt cóc đến mang đi mấy đứa nhóc, trong đó có Aoi và Bình An. Bọn chúng lấy túi đen trùm kín mặt bọn trẻ, sau đó dùng dây thừng trói tay từng đứa lại nối đuôi nhau mà đi. Ban đầu vừa bị trùm đầu và trói tay Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907382/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.