Đặng Lâm tỉnh lại người đầu tiên nhìn thấy là Dương phu nhân đang ngồi cạnh giường. Bà mặc một cái áo choàng lớn che đậy cả người, trên mặt cũng được xử lý y tế. Anh giãy dụa muốn ngồi dậy thì nghe Dương phu nhân ngồi một bên trầm giọng nói.
“Nằm yên đó.”
Đặng Lâm cứng ngắt nằm yên lại, khẽ nói.
“Phu nhân…”
“Chỗ này không có người ngoài.” Dương phu nhân lại lãnh đạm lên tiếng.
Đặng Lâm trên mặt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ thở dài một cái, sau đó sắc mặt đổi một trăm tám mươi độ từ nghiêm túc sang nịnh bợ làm nũng.
“Ngoại à…”
Dương phu nhân lúc này mới kích động nói lớn.
“Con còn biết gọi bà già này một tiếng ngoại hả? Sao không giỏi giả vờ xa lạ luôn đi.”
“Ngoại, ngoại cũng biết con đang làm nhiệm vụ mà. Đừng có giận mà.” Đặng Lâm kéo góc áo Dương phu nhân tích cực làm nũng làm tim bà cũng mềm nhũn.
“Con đó.” Dương phu nhân dùng đôi tay quấn đầy băng gạc nắm lấy tay Đặng Lâm cũng một màu trắng tinh, ánh mắt đầy yêu thương. “Thân thể không tốt rồi liều mạng làm gì. Ngoại đâu phải là đồ vô dụng. Rồi giờ con coi con kìa, trên người không có chỗ nào lành lặn.”
“Sao mà con đứng nhìn được ngoại. Ngoại mà có chuyện gì thì không phải chỉ mình mẹ đánh chết con, mà cả họ đánh chết con.” Đặng Lâm nhẹ cười nói.
“Đứa nào dám đụng tới cháu ngoan của ngoại?” Dương phu nhân cũng phì cười.
So với người anh ngoan ngoãn nhưng ít nói và đứa em gái nhút nhát, Đặng Lâm từ nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907362/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.