Đặng Lâm đứng nhìn Aoi và Dương phu nhân nắm tay nhau rơi vào trạng thái bất động suốt nửa tiếng đồng hồ. Anh liếc nhìn đồng hồ, lại nhìn lối đi xem Jiro có đột nhiên trở về hay không, sau đó không dấu vết kiểm tra một lượt mấy vị trí canh gác. Mặc dù bên trong tòa biệt thự này thì mọi khống chế đều trong tay Dương phu nhân nhưng mà cẩn tắc vô áy náy.
Cũng may mọi thứ đều thuận lợi. Jiro thực sự đến phòng bếp, sau đó có lẽ là bị người của Dương phu nhân khéo léo giữ lại, cái này thì Đặng Lâm cũng đoán ra một hai. Còn mấy người nước J đi theo Aoi giám sát cũng không có động tĩnh gì. Khả năng là họ cho rằng hai người này đang nắm tay trò chuyện, bởi vì Dương phu nhân khéo léo dùng chậu hoa nhỏ che đi đôi tay trần của Aoi.
Mọi thứ thuận lợi như vậy nhưng mà Đặng Lâm không buông lỏng. Anh có dự cảm đây giống như một trận bình yên trước bão tố. Còn bão cấp mấy thì anh chịu.
Và bão đến thật.
Bầu trời trung tâm thành phố Phiên An đang trong xanh bỗng dưng mây đen ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu nổi lên. Đặng Lâm đứng trong nhà vườn ngước nhìn trời, đôi mày hơi chau lại. Bản năng trong anh đang hú lên hồi còi cảnh báo nguy hiểm.
Anh lo lắng nhìn hai người còn đang nắm tay nhau bên cạnh. Nếu không phải cưỡng chế thoát ly sẽ gây ảnh hưởng đến tâm trí họ thì anh đã gọi họ thức tỉnh từ lâu rồi.
Những cảnh vệ đứng xung quanh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907360/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.