Đặng Lâm mở mắt lần nữa đã không còn hình bóng Tử Nghi bên cạnh. Thay vào đó là tiếng điện thoại reo vang.
“Moshi moshi…”
Chưa đợi Đặng Lâm nói hết, phía bên kia Aoi đã quát ầm lên.
“Moshi cái đầu anh. Anh ở đâu mà tôi gọi nãy giờ không bắt máy?”
“Komuro điện hạ, dù sao cô cũng là công chúa, có thể nói chuyện chuẩn mực một chút được không?” Đặng Lâm thờ ơ trả lời.
“Nhưng anh đã hứa tôi gọi lúc nào có mặt lúc đó.” Aoi bên kia cũng không yếu thế.
“Được rồi, đợi một chút.”
Đặng Lâm cúp máy, đứng dậy tắm rửa thay một bộ đồ khác sau đó đi sang phòng bên cạnh gõ cửa.
“Điện hạ, tôi đến rồi đây.”
“Vào đi.” Tiếng Aoi truyền ra từ bên trong.
Khi Đặng Lâm bước vào, Aoi đang đứng trước cửa sổ nhìn xuống sân. Khi cô nhìn thấy Đặng Lâm thì lập tức cau mày.
“Anh Sói, anh không có bộ đồ nào khác à?”
“Hả?” Đặng Lâm hơi ngạc nhiên. “Tôi ăn mặc lịch sự mà.”
“Là quá lịch sự. Suốt ngày mặc suit anh không thấy bức bối hả?”
“Sao cô biết tôi suốt ngày mặc suit.” Đặng Lâm cười nói. “Vì đây là lúc làm việc, mà làm việc thì cần nghiêm túc, hiểu không cô bé?”
“Này, anh gọi ai là cô bé?” Aoi nổi nóng. “Dù sao tôi cũng là công chúa đấy.”
“Vâng vâng. Dù có là công chúa thì đối với tôi cô cũng chỉ là cô bé mà thôi.” Đặng Lâm nhún vai trả lời.
“Anh Sói, sao anh nói chuyện không có chút xíu tôn kính nào thế hả? Dù sao tôi cũng là…” Aoi nhăn mày nói.
“Cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907358/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.