Trợ lý Danh đẩy kính mắt trên sống mũi, nhìn vào hồ sơ trên tay nói mấy cái tên. Đặng Lâm nghe xong thì bật cười.
“Trời đánh cái đám phá gia chi tử. Nứt mũi mà đã sa đọa chốn ăn chơi. Đuổi, đuổi gấp. Đem camera giám sát ghi lại gửi về cho nhà tụi nó. Tôi xem bọn họ xử lý đám nghịch tử này thế nào. Ai muốn gây sự thì báo cáo trực tiếp cho tôi.”
Nói xong Đặng Lâm hai tay nhét túi quần đủng đỉnh đi xuống tầng dưới, nơi mọi người còn chưa hay biết gì mà vẫn uống rượu nói chuyện phiếm trong tiếng nhạc xập xình.
Đặng Lâm tìm đến một góc trên quầy bar, gọi một ly American Whisky, mắt lơ đãng đánh giá các vị khách.
Wolf Bar vốn là một quán bar thuần túy chuyên bán rượu và thức ăn nhẹ, dành cho những người trưởng thành đến xả stress sau một ngày làm việc. Nhưng mà dưới sự quản lý của Quý Đan, hai năm nay Wolf Bar dần biến trướng thành Wolf Club, trong bóng tối trở thành một tụ điểm tệ nạn.
Đặng Lâm sầu hết sức, lại nhấp một ngụm rượu.
Chợt từ trên lầu truyền đến tiếng ồn ào, tiếng đập phá cùng tiếng chửi thề loạn hết cả lên. Đặng Lâm nhíu mày, thật sự là đám trẻ ranh được nuông chiều không biết điều.
“Con mẹ nó quản lý Đan đâu kêu ra đây. Chúng mày biết bố mày là ai không mà dám động tay động chân đuổi đi? Chúng mày làm ăn thế à?”
Trợ lý Danh dùng ngón trỏ đẩy gọng kính, lãnh đạm nói.
“Cậu Sang, quy định ở chỗ chúng tôi là không sử dụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907356/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.