Trong phòng sinh, người mẹ cắn chặt răng cố gắng hít thở. Hộ sinh ở bên cạnh luôn miệng hô cố lên, lại đốc thúc cô rặn đứa trẻ ra.
Người mẹ gương mặt trắng bệt, mồ hôi tuôn thành dòng. Cô đã ở trong phòng sinh ba tiếng đồng hồ, vừa đau đớn vừa kiệt sức. Thế nhưng cô không một phút nào dám bỏ cuộc bởi vì đây là đứa trẻ cô mong chờ đã lâu.
Thực ra hộ sinh đã gợi ý cho cô sinh mổ ngay từ phút thứ ba mươi chuyển dạ, cái lúc mà cô đau đớn quằn quại nhưng đứa trẻ chưa chịu ra. Dù vậy cô không thể sử dụng thuốc, dù là thuốc gây mê hay thuốc gây tê vì dị ứng thành phần, cho nên bác sỹ không tiến hành phẫu thuật được. Hộ sinh đã cố gắng sử dụng tất cả các biện pháp giảm đau tự nhiên, tuy nhiên tất cả đều dần không còn tác dụng.
Người chồng ở bên ngoài, trong lòng nóng như lửa đốt. Đã là thế kỉ nào rồi, đâu phải thời phong kiến mà vợ anh ta còn phải sinh lâu như vậy. Lỡ như…lỡ như…. Người chồng không dám nghĩ tiếp. Anh ta chỉ có thể âm thầm cầu nguyện cho mẹ tròn con vuông.
“Thấy rồi! Tôi thấy cái đầu rồi!” Hộ sinh đứng giữa hai chân, mắt nhìn chăm chú vào cái đầu đang ló ra, vui vẻ kêu lên trong lúc tưởng chừng tuyệt vọng nhất.
Nghe đến đấy, người mẹ vui mừng lấy lại tinh thần, ra sức rặn.
Chỉ năm phút sau, đứa trẻ hoàn hảo ra khỏi bụng mẹ, cất tiếng khóc chào đời. Hộ sinh cắt dây rốn, sau đó đưa đứa trẻ cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-doan-di-nang/907352/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.