Hôm sau trời vừa sáng, tiểu tỳ nữ liền bước lên thuyền hoa, được thị nữ dẫn tới gặp Tô Thế Dự, vừa nói là tâm ý Lan Y cô nương đưa tới, vừa đưa lên một túi thơm được thêu rất tinh mỹ.
Tô Thế Dự gật đầu nhận lấy, niết nhẹ rồi giấu túi thơm vào trong một cái túi như tờ giấy, y thanh sắc bất động, giương mắt đối diện ánh mắt thị nữ một bên. Thị nữ theo lên thuyền này dáng dấp xa lạ, nàng cung kính cụp mắt, gần như không thể nhìn rõ mà gật gật đầu. Tô Thế Dự lúc này sáng tỏ, khách khí cảm tạ tiểu tỳ nữ, lại không nhiều lời.
Lúc quay người trông thấy Sở Minh Duẫn nghiêng người dựa vào mép thuyền, mặt không biểu tình nhìn y ở bên này, lúc thấy y nhìn lại, liền quay đầu đi giục lái thuyền.
Mái chèo phá sóng biếc, một ngày xuôi dòng đi trăm dặm.
Gió từ cửa sổ che kín tràn vào, mang theo tiếng nước róc rách. Trong khoang yên tĩnh, chợt trên bàn cờ vang lên thanh âm quân cờ rơi xuống một tiếng cạch, lư hương thụy thú phun ra từng sợi khói dài nhỏ, nhàn nhạt dung nhập vào không khí.
Sở Minh Duẫn khép sách lại đặt trên bàn thấp, nghiêng đầu nhìn về phía bên cạnh. Tô Thế Dự lại đang tự mình đánh cờ, giữa ngón tay kẹp một quân cờ trắng trơn bóng, bộ dạng cụp mắt trầm tư, nhưng đã hồi lâu lại không hạ cờ xuống. Hắn quét mắt nhìn bàn cờ, cũng không phải thế cục gì khó khăn, đưa mắt dời đến trên mặt Tô Thế Dự, bỗng nhiên nghĩ đến đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quan-co-benh-khong/1354221/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.