Editor: Mai_kari
Beta: Kaori0kawa
Lục Hạo lật tập hồ sơ ra, đã tới kỳ hạn 2 tháng rồi mà Vu Hướng Nam vẫn chưa đến sở cảnh sát nhận xe.
Cậu đã cố gắng tìm hiểu tin tức về vụ nổ đó, thế nhưng tin tức bị ém nhẹm, tên những người nào bị thương được đưa vào bệnh viện nào càng thêm bảo mật như cơ mật quân sự, một người cảnh sát nhỏ nhoi như cậu tất nhiên không có quyền hỏi tới. Cậu đã chạy đi hỏi khắp các khoa chấn thương chỉnh hình trong các bệnh viện lớn, nhưng không hề tìm thấy người bệnh nhân nào tên Vu Hướng Nam, chẳng lẽ chuyển anh ta đến bệnh viện quân sự rồi sao?
Tuy rằng loại xe Chevrolet không phải loại xe quý báu gì cho cam, nhưng mà nó cũng hơn 100.000 đó, đừng nói anh ta bỏ nó nha?
Chẳng lẽ anh ta đã …
Lục Hạo nhìn trời, thầm nghĩ người hiền có trời phù hộ, ông trời chắc sẽ phù hộ cho người họ Vu đó đi, một người thanh niên vừa đẹp trai, tính tình đặc biệt tốt, lại là một chuyên gia gỡ bom có kỹ thuật cao.
Đồng nghiệp đứng bên cạnh cậu trên đường đang giả bộ lật tập hồ sơ, nói: “Đâu có luật cấm giam xe đạp đâu? Nói cô vi phạm nghĩa là cô vi phạm đó, viết địa chỉ nhà cùng số điện thoại vào đây đi.”
Cô gái ấy nóng đến mức đỏ cả mặt, giậm chân. “Quên đi, tôi bỏ xe này.”
Lục Hạo lắc đầu, đi lên trước nói: “Đừng thẳng thắn như thế chứ, tức giận không tốt đâu. Chẳng lẽ cô không thấy thằng ngốc này muốn đeo đuổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai/21343/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.