“Nói cách khác, chỉ cần sử dụng tấm phù chú này tiếp xúc với bản thể quỷ vật là có thể kết thúc lần chuyện xưa này?”
“Lời nói thì nói vậy, nhưng mà quỷ vật trong truyện xưa không có con nào là không cực kỳ hung tàn, muốn cho phù chú tiếp xúc với bản thể quỷ vật thì cũng là một chuyện phải liều mạng.” Lão Trương lắc đầu.
Hai người, một tấm phù chú, không thể nghi ngờ rằng người sử dụng phù chú tiếp cận bản thể quỷ vật đó, trong quá trình phong ấn quỷ vật có thể gặp phải nguy hiểm cực lớn.
“Để cho tôi đi.” Trần Mặc suy nghĩ một chút, đưa tay về phía cái gọi là Kim quang chú, lại nói, lão Trương đã cứu mạng mình trong chuyện xưa này hai lần rồi, lúc này cũng chỉ có thể tự mình đi tới mạo hiểm.
Nhưng mà, đồng thời khi Trần Mặc vươn tay ra, đã có cánh tay còn lại giành trước cầm lên tấm phù chú màu vàng đất kia.
“Vẫn nên để tôi đi, dù sao muốn nói đối phó những thứ này thì tôi vẫn quen thuộc hơn một ít.”
Chỉ có một tấm phù chú, cũng tức là chỉ có cơ hội sử dụng một lần, tất nhiên lão Trương không quá yên tâm đối với lính mới như Trần Mặc.
“Vấn đề bây giờ là chúng ta vẫn nên đi đâu để tìm bản thể của con quỷ vật này đây.”
Cũng chính là thi thể đã mất tích của Tề Đông Thăng.
“Tôi nghĩ tôi cũng đã biết nó đến chỗ nào rồi.”
“Nếu như tôi đoán không lầm, Tề Đông Thăng đã mất tích chắc còn ở nơi đó!”
Nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-dam-radio/3763728/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.