Trần Mặc lại nói tiếp: “Anh đừng lo lắng gì hết, biết cái gì thì cứ nói hết cái đó ra đi.”
Tuy mấy lời này khá là uyển chuyển, thế nhưng Trần Mặc tin là với kinh nghiệm của mình, lão Trương có thể nghe ra được ẩn ý trong đó: Cấp trên của ông là cái quái gì chứ? Tôi cầm Thượng Phương Bảo Kiếm của viện trưởng đây này, đừng nói nhảm nữa, biết gì thì phun hết ra mau lên.
Lão Trương chần chờ một lúc, làm như đang chột dạ nên mỗi mắt nhìn một phía: “Đây không phải chỗ để nói chuyện. Đi, tới phòng trực ban của tôi đi.”
Bộ dạng lấm lét nhìn xung quanh này giống y như đang sợ đám tử thi trong nhà xác sẽ nghe lén cuộc đối thoại của mình vậy.
Trong phòng ban, Trần Mặc rót cho lão Trương một cốc nước: “Nói đi, rốt cuộc thì đêm qua đã xảy ra chuyện gì?”
Lão Trương ôm cốc nước, vẻ mặt có tí nghiêm trọng.
“Bác sĩ Triệu, anh tin vào cách nói quỷ thần không? Nếu tôi nói xác chết trong nhà xác vùng dậy, anh có tin không?”
Xác chết vùng dậy?
Lông mày của Trần Mặc hơi nhíu lại, biên độ rất nhỏ, khó mà phát hiện được.
Xem ra vấn đề đúng là đã xuất hiện trên cái xác kia…
Thuận theo câu chuyện của lão Trương, Trần Mặc giả vờ lộ ra vẻ mặt tò mò: “Xác chết vùng dậy? Xác chết vùng dậy thế nào cơ? Anh trông thấy rồi à?”
Lão Trương lập tức lắc đầu, xua tay: “Không có, không có, tôi… tôi nào có lá gan này chứ!”
“Có thể nói cho tôi biết tình huống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/quai-dam-radio/3763717/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.