🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Nét mặt Liên cô hơi kỳ lạ, “Hóa ra là Tô Quân…. Ta còn tưởng là Bùi Tranh.... »

Ta bật cười, xua tay nói : “Sao có thể là hắn được.”

Có điều ngẫm nghĩ cẩn thận ra, hắn cũng đúng là hơn ta vài tuổi, là xuất sư đồng môn với ta, quen biết từ nhỏ, lại là quan nhất phẩm.

Liên cô nói : « Ta vốn tưởng người và hắn quen biết từ nhỏ, coi như là mười mấy năm duyên phận, mấy năm nay bên cạnh người cũng chẳng có nam nhân khác, lại không đoán ra là còn một vị Tô Quân.”

Ta với Bùi Tranh ...

Ta bật cười lắc đầu : « Hắn hơn ta 8 tuổi.”

Liên cô cũng cười : « Phụ quân người cũng hơn mẫu thân người 10 tuổi, chỉ cần thích, chuyện gì cũng không thành vấn đề, còn nếu đã không thích, cái gì cũng đều chướng mắt. Người đã không quan tâm tới hắn, vậy cũng thôi đi.”

Ta khẽ nói vâng, trong tim có chút cảm giác khác thường.

Ta và Bùi Tranh quen biết nhau, còn sớm hơn, lâu hơn Tô Quân.

Năm ấy, ta 6 tuổi, mẫu thân đưa ta tới Bạch Hồng sơn trang của Nhị cha. Bùi Tranh là đứa bé được Nhị cha nhặt được trên chiến trường mang về. Khi đó hắn còn chưa có tên là « Bùi Tranh », mà là « Bùi Tranh » (*),có một cô em gái bằng tuổi ta, tên là Bùi Sênh. Hai người xuất thân nhạc tịch thấp kém, cha mẹ là nhạc sư, bị li tán lúc chiến tranh loạn lạc, sau lại theo Nhị cha ta mới có thân phận mới.



Bạch Hồng ở đây nghĩa là

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-nhan-co-benh/22729/chuong-5.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Quả Nhân Có Bệnh
Chương 5: Cây cao lương
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.