🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Cảm tình giữa ta và Dị Đạo Lâm không được coi là tốt, nhưng đại để cũng coi là có duyên …



Năm Sùng Quang đầu tiên, mở khoa thi, ta đăng ký theo nữ quan sở, cùng tham gia thi hội của nữ tử. Năm ấy ta là trạng nguyên thi đình của nữ quan, mà hắn lại là thám hoa thi đình, mà đại ca của ta, lại là gian thần tiếng tăm lừng lẫy …



Khi đó, hắn và đại ca ta nhìn nhau không vừa mắt, bị liên lụy nên hắn cũng chả coi ta với sắc mặt hòa nhã gì, sợ là cảm thấy ta dựa vào quan hệ của đại ca mới được làm trạng nguyên. Sau này, đại ca ta thành Thừa tướng quyền lực khuynh đảo, hắn lại là trung thần thiết cốt leng keng, khoảng cách này, lại càng ngày càng xa.



Năm Sùng Quang thứ năm, hắn về đế đô, khi đó ta đang làm ở nữ quan sở, ở trong cung oan gia ngõ hẹp, ta cười nhẹ hỏi hắn: "Dị đại nhân, còn nhớ Bùi Nhược Lan chăng?"



Hắn khoát tay áo, hừ lạnh một tiếng: “Năm đó là cô đẩy ta xuống hồ.”



Việc này ta thật oan uổng. Năm Sùng Quang đầu tiên, tiệc Quỳnh Lâm nhiều người lắm, cũng không biết kẻ khốn kiếp nào đụng phải ta, hại ta loạng choạng hai bước, đẩy hắn vào hồ Thái Thanh, làm trò cười cho cả triều. Nghe nói, cũng bởi việc này hắn mới chọn ra ngoài, làm quan 5 năm ở vùng biên cương.



Nói hắn là quân tử, sao lại có thể ghi hận như vậy chứ, thật làm cho người ta tổn thương lắm lắm. Nếu

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-nhan-co-benh/2034185/chuong-57.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Quả Nhân Có Bệnh
Chương 57: Hạ quan hữu lễ
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.