Lý Thủy tỉnh lại, còn nghi ngờ là mình ngủ nhiều, nhìn kỹ, hóa ra không phải chạng vạng, mà là mờ mịt trước mưa, nửa bầu trời là mây mù, nửa bên bầu trời dâng lên mây đen. Chỉ chốc lát sau, mưa tí tách rơi xuống, hắn hít vào, theo bản năng lui vào trong ngực người bên cạnh.
Thân thể đối phương nóng lên, lồng ngực hơi phập phồng, Lý Thủy giương mắt, tay lại sờ lên môi đối phương: "Có tiên sinh ở đây..."
Đúng vậy, bốn phía cảnh xuân tươi đẹp, thời điểm hoa liễu tranh nhau khoe sắc, ngẫu nhiên đến một trận mưa, luôn có chút chọc người phiền lòng. Nhưng xuất thân nông gia, lẩm bẩm mưa xuân cũng quý như dầu, nhìn lại là lúc nhàn nhã bên người yêu. Hơn nữa Lý Thủy mới lộ tâm ý, liền được Tạ Không Minh hứa hẹn đính hôn, vui mừng khôn xiết, khuôn mặt đẹp hơn cả mưa xuân bên ngoài, làm sao để ý chút mưa nhỏ vụn?
"Không ngủ nhiều thêm à?" Bỗng nhiên, từ đỉnh đầu truyền đến tiếng nhàn nhạt hỏi thăm.
Lý Thủy hơi động vai: "Ừm… hơi mệt mỏi, nhưng vẫn có thể chịu đựng được. Tiên sinh đêm qua cảm thấy thoải mái không? "Hắn do dự một lúc lâu, vẫn là hỏi ra miệng.
Tạ Không Minh bị hắn thu hút suýt nữa lại nổi lên phản ứng, dở khóc dở cười, giữ chặt cánh tay hắn nhẹ nhàng hướng vào trong ngực: "Rất thoải mái. hôm nay mưa liên miên, không bằng em ở lại, buổi tối ta lại đưa em về nhà. ”
Nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tình ý của y, Lý Thủy nhất thời bối rối, lại nhớ tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-mo-hong/267773/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.