Trong thôn có một đôi mèo, trời còn chưa sáng, đã ghé ở đầu tường, con này cắn con kia gào thét khiến lòng người xao xuyến. Lý Thủy không ngủ được nữa, vội vàng đứng dậy đi tới bếp, lấy hũ dưa muối ra, múc một ít cháo.. cháo rất dễ làm, nấu sớm, múc một chén nước trắng mỏng, trong suốt như trăng, ăn vào ấm cả người.
“Ai nha, sao lại dậy sớm như vậy?" Ông nội chậm rãi đi ra, mở miệng hỏi.
Lý Thủy không dám nói rõ là do bản thân lúc nào cũng nhớ tới Tạ Không Minh, đêm không thể chợp mắt, chỉ mượn cớ tại mấy con mèo gọi xuân, ầm ĩ khiến hắn lòng dạ rối bời. Trong lúc nói chuyện, Lý Húc cũng thức dậy, nói: "Đúng đó ca ca… mấy con vàng vàng đen đen đó kêu khó chịu thật ấy! " Ông nội cười nhạo: "Lúc nhỏ ngươi còn nói ngươi muốn nuôi chuột cơ mà, đúng là tâm tính thanh niên, lúc mưa lúc nắng.”
*Mèo gọi xuân: Một số loài động vật phát ra tiếng kêu khi động dục, và vì chúng chủ yếu kêu vào mùa xuân nên được gọi là gọi xuân. Đây là một nhu cầu và hành vi bản năng của động vật. Ví dụ, khi mèo cái ở thời kỳ động dục, nó sẽ phát ra âm thanh như tiếng trẻ con khóc, tiếng kêu của nó rất tha thiết, to, chủ yếu kêu vào ban đêm.
Sáng nay trời quang mây tạnh, vừa vặn là lúc lên núi, mặc dù không thể săn bắn, nhưng rau dại rất mập, như đầu cỏ, rau dương xỉ, hoa vàng, có ở khắp nơi. Lý Thủy không lâu sau đã hái được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-mo-hong/267771/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.