Vào đông, mỗi nhà phải chuẩn bị bánh tổ. hầu hết là gạo nếp hấp chín, sau đó trộn với đường, giã thành bánh khi còn nóng, sau đó cắt thành từng kích cỡ phù hợp. Có cắt thành hình vuông vắn, gọi là "bánh vuông", nhào thành dải dài thì gọi là "bánh tẻ", cũng có cái làm thành hình thỏi vàng, tục xưng là "bánh kim bảo", rắc đậu phộng vụn, màu sắc vàng nhạt, hương ngọt mềm mại. Bánh tổ thường được dùng để cúng tết đêm giao thừa, cúng tổ tiên hoặc tặng người thân, bạn bè, trẻ con lại thích mấy loại bánh ngọt ngào này, cứ giấu đi chẳng sợ đau răng, đêm mới móc ra ăn dần.
Lý gia bận rộn hơn nửa ngày, thật vất vả mới làm ra đầy đủ bánh tổ, lý húc thèm ăn, không nhịn được véo một góc bỏ vào miệng, bị ông nội mắng, đáng thương túm lấy góc áo người bên cạnh: "Ca ca..." Lý Thủy từ trước đến nay thương nó liếc mắt nhìn ông nội, đem một ít bánh kim bảo mang lên bếp chiên chín, lăn một vòng đường xong mới bỏ lên đĩa, càng thêm mỹ vị. Lý Húc hảo ngọt, cũng không dám nếm nhiều, nhón nhén hai ba miếng, mới bảo Lý Thuỷ mang đi.
Lý Thủy không khỏi bật cười: "A Húc hiểu chuyện. ”
Bởi vì nhớ tiên sinh cô đơn, Lý Thủy tự nhiên lưu lại một phần, tự mình đưa qua, ngược lại bị coi là bánh tổ hung hăng xoa xoa một trận. Tạ Không Minh một tay ôm hắn, một tay kéo vạt áo ra, thò vào trong. Cảm giác bị ấn vê trước ngực hết sức rõ rệt, thân thể Lý Thủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-mo-hong/267769/chuong-14.html