Tác giả có lời muốn nói: Một người dám nói, một người dám đáp ứng ha ha ha
_________________________
Trên trời đột nhiên có sấm sét, gió lớn thổi tắt ngọn nến trên bàn, xung quanh đột nhiên tối sầm lại. Lý Thủy mở to hai mắt, ngay sau đó, hắn cảm giác được vải vóc trên người chuyển động, người nọ ôm thật chặt hắn vào trong ngực, ở bên cổ thấp giọng nói: “Từ sau lần trước, ta lúc nào cũng nghĩ đến A Thủy, như là bị ma quỷ mê hoặc... Nếu ở chung giống như trước kia lại không được tự nhiên, chỉ đành phải giả ý lui về mặc dù lúc nào cũng muốn gần gũi em thêm chút nữa”. Nói đến đây, đối phương thử hôn nhẹ vành tai Lý Thủy, trong giọng nói giống như xen lẫn phiền muộn.
Lý Thủy làm sao chống đỡ được, hắn hoàn toàn sững sờ, ngây người đứng ở nơi đó….Thẳng đến khi bị ngậm vành tai, cảm giác tê dại sống lưng, hắn mới hoảng loạn lên. Mà người kia dựa vào sức lực của bản thân, lòng bàn tay không ngừng vuốt ve eo hắn, khiến hắn không còn sức lực, mềm nhũn tựa vào trong ngực: "Ah... tiên sinh làm sao có thể..."
"Có lẽ là nếm thử một chút thôi lại không thể dứt bỏ được, mới luôn chỉ nghĩ đến tư vị của A Thủy". Khuôn mặt Tạ Không Minh ẩn giấu trong bóng tối, không nhận ra được đang có biểu cảm gì, giọng điệu lại trước sau vẫn duy trì trình độ khiến Lý Thủy áy náy: "Nếu có thể nhiều hơn vài lần, ta liền dần dần quen, có thể sẽ không còn nghiện như vậy nữa đâu”
Lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-mo-hong/267762/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.