Hoa mơ xung quanh thôn đều đã héo khô, kết ra quả tròn trịa, xanh biếc đáng yêu, đứa nhỏ ham ăn nhịn không được đưa tay hái lấy một quả, vừa ăn vừa nhíu mày. Duy chỉ có mấy gốc cây mơ ngoài cửa học đường là phiếm hồng, dưới bóng râm ngồi xổm một người, thò đầu, không biết làm cái gì.
"Ca ca!" Đứa nhỏ tan học nối đuôi nhau đi ra, trong đó có một hài tử trắng nõn bước nhanh đi tới, dừng ở dưới tàng cây cao hứng nói: "Ai nha, huynh lại đang nhìn trộm tiên sinh..."
Lý Thủy đứng lên, vỗ vỗ không cẩn thận làm cho ống quần dính đầy bùn đất, có chút sốt ruột khẽ véo má đệ đệ: "Đừng nói bậy! "
Nghe xong lời này, Lý Húc lắc đầu, ngược lại hạ thấp giọng: "Nếu huynh muốn tiến vào thì cứ vào, có thể lặng lẽ ngồi ở phía sau phòng, tiên sinh khẳng định không trách tội đâu. "
Biết đệ đệ nhà mình tâm tư nhiều, Lý Thủy thân là ca ca, cũng chỉ cười cười, không phản bác lời nói của nó.
Từ học đường về nhà không xa, Lý Húc hưng phấn chạy vào trong phòng, nhớ tới bài vừa mới học muốn khoe khoang với ông nội. Lý Thủy theo sát phía sau, theo bản năng dùng hai tay đè lên bả vai nó, sợ sẽ đụng phải ông nội: "Cẩn thận chút. "
Ông nội Lý gia sủng ái cháu út nhất, nghe vậy làm bộ tức giận trừng mắt nhìn Lý Thủy một cái, lại ôm Lý Húc như bột trắng: "Az, Cháu trai lớn nhà ta, càng lớn càng trung thực, một gậy đánh không ra ba chữ mà."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-mo-hong/267756/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.