Trải qua một tháng nhớ mong, lòng cô không khỏi lo lắng khi đã rất lâu rồi Ninh Minh Trí không liên lạc với mình.
Ngoài trời mây trắng lượn lờ trên bầu trời xanh thẳm. Đứng ngay quầy hàng mà tâm hồn cô cứ lơ lững nơi đâu. Hôm nay là cuối tuần nên siêu thị rất đông
Một vị khách không biết tìm mặt hàng mình muổn tìm mặt hàng mình muốn tìm ở đâu nên bước lại hỏi cô
“ Cô ơi Cho tôi hỏi quầy mỹ phẫm ở đâu vậy? “
Cô vẫn ngơ ngác thơ thẩn không trả lời. Người khách thấy vậy có vẻ không hài lòng nhẹ lay cô khó chịu
“ Nè nè cô ơi! Gian hàng mỹ phẫm nằm ở đâu vậy”
Cô chợt giật mình quay qua nhìn vị khách đang khó chịu
“ Tôi.. tôi xin lỗi... Xin hỏi cô hỏi gì vậy ạ? “
Cô gái hơi bực khi thấy cô không tập trung
“ Làm việc gì mà không tập trung vậy? Tôi hỏi là quầy mỹ phẩm ở đâu? “
“ Dạ dạ tôi xin lỗi “
Cô vừa nói vừa cuối đầu xin lỗi vị khách rồi đưa tay chỉ về hướng quầy mỹ phẩm cho cô gái đó
“ Cô đi thẳng rồi quẹo phải ạ “
Nhận được câu trả lời vị khách bực mình rời đi. Yên Phương khẽ thở dài,
Cô cũng không muốn đâu. Đã lâu rồi Ninh Minh Trí không liêc lạc khiển cô rất là lo lắng
“ Reng Reng “
Tiếng chuông điện thoại cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Là anh Minh Trí gọi cho cô
Cô vội vàng bắt điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khu-chon-vui/2127170/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.