Anh đứng trên cao người như phát ra ánh sáng, anh như một vị thần cao cao tại thượng. Tuy biểu diễn nhưng anh vẫn luôn tia ánh nhìn về phía cô. Cô cảm thấy không thoải mái nhìn đi hướng khác. Anh cũng như cô không thoải mái chút nào
Những khán giả ở dưới như muốn vỡ òa cũng với anh trên sân khấu
Lúc thì sôi động cùng anh, lúc thì buồn cùng anh trong những ca khúc buồn
Màn biểu diễn trong màn mưa của anh quả là màn trình diễn tuyệt vời
Nỗi buồn da diết khi mất người yêu khiến không ít người hâm mộ đã bật khóc cùng anh
Quay qua nhìn người kế bên cạnh Yên Phương thấy Chân Tuệ vẫn giương cặp mắt say mê nhìn về sân khấu
Cô liền lặng lẽ lùi về sau rồi rời đi
Trên sân khấu thấy bóng dáng cô rời đi tâm anh thoáng qua một tia mất mát
Đôi mắt sáng vẫn dõi nhìn theo bóng lưng của cô
Bước trên con đường dài cô không biết đi về đâu. Bắt một chiếc taxi rồi cô kêu taxi chạy về hướng bờ biển
Còn về Huỳnh Vỹ Phong sau khi thấy cô rời đi liên gọi một cú điện thoại cho người đi theo cô
Không hiểu sao sau khi gặp cô tình cảm trong anh càng mãnh liệt hơn.Anh rất muốn nhìn thấy cô
Nhìn thấy vẻ yếu đuối vẻ thâm trầm của cô anh không khỏi đau lòng, khi thấy dáng vẻ rời đi tâm anh như thấy mất mác
Anh nghĩ người con gái mà anh muốn đã xuất hiện
Cô xuống xe thơ thẩn đi dọc bờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khu-chon-vui/2127165/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.