Cô vì anh mà gặp nạn đến khi điện thoại lại nhận được câu anh bận hôm khác gặp. Chắc anh không biết là cô mong đợi buổi gặp này biết bao nhiêu. Vì rất lâu rồi anh không tìm cô. Cuộc gọi cũng ít dần bất giác cô thấy sợ
Tay cô đau nhưng có đau cỡ nào cũng không đau bằng tim cô lúc này. Cô dựa vào vai Tô Viễn để mặc cho nước mắt lăn dài trên quãng đường đi đến bệnh viện
Tô Viễn thấy sau lưng mình ươn ướt. Tuy không thấy mặt cô lúc này nhưng anh biết là cô đang khóc
Chắc là rất đau lòng mới khóc như vậy.Anh bất chợt cũng thấy khó chịu không nói gì chở cô đến bệnh viện
Đến bệnh viện cô cố gắng chịu đau để bác sĩ khâu năm mũi lên tay mình. Tuy có thuốc tê nhưng khi thuốc tan quả thật là rất đau. Nhưng quả thật bây giờ cái đau thể xác sao có thể bằng thể đau tâm hồn của cô đây
Tô Viễn giúp cô thu xếp hết tất cả rồi như quên điều gì anh quay lại hỏi cô
- À mà cô tên gì thế!
Cô vương cặp mắt long lanh nhìn anh cố nặn ra nụ cười
- Tôi tên Yên Phương
Như nhớ ra điều gì cô hỏi anh
- À tiền viện phí bao nhiêu để tôi còn gỡ lại cho anh
Anh nhìn cô dịu dàng
- Không đắt đâu. Cô không cần quan tâm
- Như vậy sao được anh cho tôi số điện thoại để tiện bề liên lạc nhé
Anh đọc chuỗi số điện thoại của mình cho cô. Như có gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khu-chon-vui/2127162/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.