“ Mình bên nhau nhưng người anh yêu không phải là em “
Yên Phương thẩn thờ ngồi bên góc quán cà phê. Đôi mắt nhìn miên man ra bên ngoài.
Lời bài hát nghe cứ như là đang mỉa mai cô vậy. Không yêu mà vẫn bên nhau không phải như anh và cô sao
Nhếch môi cười cô cảm thấy cuộc đời mình thật không ra gì
Yêu ai không yêu lại đi yêu một người không yêu mình mà người đó lại còn có vô số cô gái khác giống như cô vậy
Nhiều lúc muốn buông bỏ ra nhưng rồi lại thôi. Cô làm được bởi vì cô quá yêu anh rồi
Lôi điện thoại từ trong túi ra cô chần chừ một hồi rồi cô cũng lấy điện thoại lên gọi cho anh
- A lô – Đầu bên kia bắt máy trong lời nói có chút không tự nhiên
- Anh … mình gặp nhau được không?? Như sợ anh không vui cô nhỏ nhẹ nói
- Anh … uh được rồi 10g tối nay anh đến với em
Cúp máy rồi cô có chút mừng, hôm nay anh ấy đến.
Nhìn mình trong gương cô không khỏi hài lòng. Gương mặt tròn dể thương, đôi mắt to long lanh nước. Môi mỏng anh đào được cô thoa chút son hồng nhạt
Chiếc váy jean ngắn đến đùi phối với chiếc áo lụa mỏng màu xanh trông cô thanh thoát nhưng không kém phần sinh động.
Cô mỉm cười nụ cười tràn đầy hạnh phúc. Cầm túi xách đi đến nơi hẹn
Anh và cô hẹn nhau trong công viên vì trời tối nên cô không tránh khỏi run sợ
Giơ tay nhìn đồng hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khu-chon-vui/2127159/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.