“Chuyện gì?”
Tiết Tầm ngồi trở lại ghế sô pha nói: “Văn Diễn Vũ, cậu có thích diễn xuất không?”
Văn Diễn Vũ ôm mèo, nhất thời không thể phản ứng, một lúc lâu sau, đáp lại: “Tiết tiên sinh, tôi và anh không giống nhau, tôi chỉ vì kiếm cơm để ăn.”
Với giá trị bản thân của Tiết Tầm bây giờ, cho dù không tính đến các khoản thu nhập khi y đóng phim, chỉ cần những lần thay mặt cho những chương trình lớn phát biểu hoặc làm đại diện, số tiền hàng năm đã có thể đạt tới chín chữ số rồi.
Người như vậy cần gì phải ngồi thảo luận về kỹ năng diễn xuất với hắn.
“Tôi biết cậu đang suy nghĩ gì.” Tiết Tầm vẫn như cũ tươi cười, ngữ khí lại giảm đi mấy phần trêu chọc, “Sức hấp dẫn của thị trường quốc nội đối với tôi đã càng ngày càng nhỏ đi, mà tôi thì hy vọng có thể diễn trong những tác phẩm tốt nhất, huống chi đây là vì tiểu Nhan mới đồng ý làm.”
“Đối thủ của chúng ta rất nhiều, thậm chí không hề thua kém nam nữ diễn viên chính. Trong kịch bản sức ảnh hưởng thu hút cũng rất cao, nếu như sau này, cậu vẫn liên tục bị “cắt”, tôi sẽ rất khó xử…”
Đôi môi Văn Diễn Vũ khẽ nhếch lên, nhưng vẫn không hề nói gì, hắn thực sự thốt không ra lời đảm bảo.
“Xế chiều hôm nay, bọn họ có lẽ không nhìn ra, nhưng chính cậu cũng biết, cậu thật ra chỉ tự mình biểu hiện câu dẫn khiêu khích, từ đầu tới cuối, cậu chưa từng đem mình biến thành Lê Khâm.”
“Văn Diễn Vũ, cậu thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34005/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.