E rằng, ngay cả Văn Diễn Vũ cũng không phát hiện, lúc đó Lục Nguyên tiến lại gần, động tác giảng diễn thoạt nhìn có bao nhiêu thân mật.
Trong trường quay có bao nhiêu con mắt, ai có thể thấy rõ?
Qua trình quay phim kế tiếp vẫn không thuận lợi như trước, nói cách khác chính là Văn Diễn vẫn thể chưa tiến vào trạng thái của nhân vật được.
Văn Diễn Vũ dựa vào quầy bar, khóe miệng khẽ nhếch, gõ gõ bàn, nâng ly rượu vang đỏ lên, tầm mắt thỉnh thoảng chuyển dời từ trong ly chất lỏng, nhìn đến Lăng Lập Dương: “Tiên sinh, có hứng thú tâm sự không?”
Lăng Lập Dương hờ hững trả lời: “Xin lỗi, không có hứng thú.”
Văn Diễn Vũ ngửa đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng kéo cổ áo, dưới ánh đèn mờ tối khẽ cười: “Tiên sinh, đừng quyết định nhanh như thế mà…”
…
“Cắt! Cắt!”
Lục Nguyên thống khổ xoa trán, âm thanh rít gào đến mức gần như khàn khàn, “Mê hoặc! Khiêu khích! Câu dẫn! Đừng làm như kiểu người ta đang cưỡng ép cậu có được hay không? Tiếng Trung gọi là gì, bức lương vi xướng (*) sao?”
(*): Cưỡng ép người lương thiện làm kỹ
Tất cả nhân viên trong đoàn làm phim đều cười vang.
Văn Diễn Vũ yên lặng nói xin lỗi, một lần nữa trở lại.
Hắn tận lực cố gắng nhớ lại cái gọi là ánh mắt câu dẫn người khác, thế nhưng, rất miễn cưỡng.
Nói một cách công bằng, Lăng Lập Dương cũng coi như là một nam nhân rất có tiền vốn, tuy rằng không thể sánh được với Tiết Tầm, nhưng khuôn mặt anh tuấn, đường nét thâm thúy, ánh mắt luôn chứa đựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/34001/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.