“Cái gì?” Tiết Tầm bỗng nhiên trợn to hai mắt.
Lục Nguyên vò rối tóc, lúng túng nhăn nhó: “Tôi thấy các cậu giận dỗi nhau như vậy, tôi… Ở dưới lầu nhìn thấy cậu ấy cứ nép mình trong góc, tôi nhịn không được, liền hỏi chuyện giữa hai cậu, nghe xong tôi thực sự cảm thấy rất tiếc nuối, thế nên muốn đem cậu ấy kéo lên, cùng cậu nói rõ ràng… Dù sao lễ đính hôn này của cậu và A Kỳ cũng không phải là thật… Tôi…”
Nếu là như vậy, lời vừa nãy y nói Văn Diễn Vũ ti tiện…
Tiết Tầm quýnh lên, vừa định đứng dậy, còn chưa đứng thẳng, lại ngồi trở xuống.
Đừng nói Văn Diễn Vũ đã sớm rời đi, cho dù bây giờ muốn đuổi theo cũng chẳng biết phải nói cái gì, lúc nãy y kích động, dùng từ quá đáng trách lầm Văn Diễn Vũ, thế nhưng một nửa trong đó là lời chân thật, cũng là điều mà y chân chính để ý.
“Sau đó em ấy thế nào rồi?”
Lục Nguyên mới như chợt nhớ, nói: “Đúng rồi, A Tầm, cậu rốt cuộc đã nói cái gì với Diễn Vũ?”
“… Không có gì.”
“Thời điểm Diễn Vũ rời đi, sắc mặt rất khó nhìn, bước đi cũng lảo đảo, tôi muốn đưa cậu ấy về nhưng cậu ấy một mực không cho.”
Tiết Tầm nỗ lực khắc chế dục vọng muốn dò hỏi thêm của mình, nhàn nhạt nói: “Vậy sao? Đúng rồi, hôm nay không phải là ngày họp báo khởi quay phim mới của cậu sao?”
Nhắc tới cái này, Lục Nguyên lập tức mặt mày hớn hở: “Đúng vậy, tôi cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196915/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.