Văn Diễn Vũ phản ứng lại, bỏ ra tay Lục Nguyên, người cũng đã đứng ở trong thang máy.
Đây là thang máy nhỏ bên hông khách sạn, không có người.
Vách tường thang máy trơn bóng, phản chiếu biểu tình sững sờ cứng nhắc của Văn Diễn Vũ, thang máy vô tình chẳng chút để ý đến tâm tình hắn, từ tầng trệt nhanh chóng lướt lên tầng cao nhất.
Văn Diễn Vũ thở hắt một hơi, tùy tiện ấn vào nút xuống tầng trệt
Lục Nguyên nhanh ngắn ngăn tay ngắn: “Diễn Vũ, cậu muốn làm gì?”
“Để tôi về nhà.”
“Cậu không muốn giải thích với A Tầm sao?” Lục Nguyên kinh ngạc hỏi.
Văn Diễn Vũ khàn khàn: “Còn có cái gì để giải thích đâu?”
“Cậu không phải thích A Tầm sao, vậy thì đi nói với y rõ ràng đi a?”
“Anh ấy sắp đính hôn rồi.”
Lục Nguyên không kìm lòng nổi nói: “Cũng chính vì cậu ấy sắp đính hôn, cho nên cậu càng cần phải…”
Bình tĩnh lặp lại một lần nữa, Văn Diễn Vũ thậm chí còn mỉm cười: “Anh ấy sắp đính hôn rồi.”
“Như vậy…”
“Tôi bây giờ đến tìm Tiết Tầm, thì có thể thế nào đây? Đã muộn rồi. Tất cả mọi người cũng đã biết, nếu như vào lúc này xuất hiện chuyện gì bất ngờ, ảnh hưởng của nó sẽ vô cùng khủng khiếp”
Truyền thông, dư luận, gia đình, còn có trách nhiệm.
“Keng” một tiếng, thang máy đã đến tầng cao nhất.
Lôi Văn Diễn Vũ đi ra, hành lang trống trải nối thẳng đến hội trường đính hôn, đằng sau cánh cửa có chút hé
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196913/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.