Thời điểm Tiết Tầm nhận được tin tức của Văn Diễn Vũ, đã là gần một ngày sau đó. Không ngờ đến khi mọi người tìm kiếm đến sắp phát điên, Văn Diễn Vũ lại một mình lẳng lặng không tiếng động quay về ký túc xá nghệ sĩ Cảnh Thành.
Khi điện thoại chuyển được tay Văn Diễn Vũ, Tiết Tầm lập tức hỏi: “Em ở đâu?”
Văn Diễn Vũ thành thật trả lời: “Em bây giờ đang ở ký túc xá Cảnh Thành.”
Nghe thấy âm thanh kết thúc cuộc gọi, Văn Diễn Vũ hơi cong lên khóe môi mỉm cười.
Không tới một giờ sau, Tiết Tầm liền đẩy ra cửa, hiện ra trước mặt hắn.
Bao bọc trong khăn quàng cổ dày đặc và áo khoác lông, sống mũi Tiết Tầm vẫn cứ như cũ lạnh đến đỏ bừng, mái tóc rối loạn ngổn ngang, thậm chí trên môi còn xuất hiện không ít nứt nẻ. So sánh với Tiết Tầm phong độ quyến rũ trước đây, bây giờ y quá mức chật vật.
Vẫn còn mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, Tiết Tầm ôm lấy Văn Diễn Vũ đang ngồi trên ghế.
“Em đã chạy đi nơi nào?”
Thanh âm trầm thấp lạc giọng, lộ ra mùi vị khiến người ta cảm thấy đau xót.
Văn Diễn Vũ không lên tiếng, chỉ tùy ý để y ôm.
Vô luận Tiết Tầm ôm hắn cấp thiết như thế nào, hắn vẫn như cũ không nói một lời.
Nhận ra được có chút không đúng, Tiết Tầm nhẹ nhàng tách hắn ra một chút, lông mày nhẹ nhàng nhíu chặt.
Bộ dáng không nói một lời của Văn Diễn Vũ, khiến y dâng lên cảm giác hoảng hốt không thể diễn tả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196909/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.