Sáng sớm ngày hôm sau trợ lý mới thật sự đã đến, tên gọi Trần Diệc, là một tiểu nam sinh chỉ hơn hai mươi tuổi, bộ dáng híp mắt còn chưa tỉnh ngủ, thế nhưng làm việc lại lưu loát cẩn thận. Văn Diễn Vũ đã rất lâu không có phụ tá, chỉ ngồi không nhìn người khác bận rộn, chính hắn cũng không quen.
Thế nhưng có trợ lý quả thật tốt hơn rất nhiều, vừa diễn xong đã có người đưa qua khăn mặt, ly nước, lau mồ hôi.
Ba bữa ăn cũng sẽ có trợ lý hỗ trợ quản lý, ít nhất sẽ không đói bụng.
Có Văn Diễn Vũ làm gương trước, hơn nữa nhân viên công tác không ngừng kêu khổ, thiết bị sân khấu và dụng cụ quay không chịu được cảnh phải phơi nắng liên tục, Liên đạo diễn liền quy định kể từ sau lần đó, khoảng thời gian từ 12 trưa đến 3 giờ chiều thống nhất dùng làm thời gian nghỉ ngơi.
Trong đoàn kịch một mảnh hoan hô, dồn dập nói muốn cảm ơn Văn Diễn Vũ.
Mặc dù cùng nhau ở trong một đoàn phim, thế nhưng hầu như quan hệ giữa người với người vô cùng mỏng manh, sau cảnh đồng bệnh tương liên (cùng cảnh ngộ mới đồng cảm),quan hệ mới tốt đẹp hơn không ít.
Mấy ngày trước đây tập diễn cùng Đới Kỳ, hôm sau diễn lại cảnh đó thế nhưng lại thiếu sót khá nhiều, mà giai đoạn này Đới Kỳ phải chạy đi chạy lại hoàn tất lịch trình quảng của cho một hãng mỹ phẩm nào đó, Văn Diễn Vũ liền một mình đứng trong phòng, tự dàn dựng và luyện tập.
Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196896/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.