Vô luận có xem đi xem lại bao nhiêu lần đi nữa thì cũng sẽ kinh sợ như nhau, kỹ năng diễn xuất của cha, không thể xoi mói được.
Chính là đôi mắt màu hổ phách quen thuộc, chỉ cần một cái liếc mắt liền hồn xiêu phách lạc.
“Tiểu Vũ, con cũng muốn đóng phim sao?”
Ký ức cha nhẹ nhàng ôm hắn ở nụ cười loáng thoáng hiện lên, rõ ràng như mới chỉ hôm qua.
Từ khi còn nhỏ hắn đã cùng cha đến phim trường quay phim, ngồi xổm bên người đạo diễn, nhìn những hình ảnh vui sướng đau buồn trong ống kính, xem bóng dáng quen thuộc diễn lại những cậu chuyện hắn không hề quen thuộc,thể hiện quá mức tinh xảo không giữ lại chút nào khiến người ta sợ hãi thở dài, khâm phục năng diễn xuất, thậm chí có người còn trợn mắt ngoác mồm.
Cha diễn xong phần diễn của mình, đi xuống khán đài ôm chầm lấy hắn, nụ cười ấm áp mà từ ái.
“Có phải con cũng muốn thử một chút? Tiểu Vũ?”
Lời nói còn văng vẳng bên tai.
Vì vậy, không chút do dự yêu diễn xuất, giống như nghĩa vô phản cố
Nghĩa vô phản cố: việc nghĩa chẳng từ nan, làm việc tốt không chùn bước
Yêu cái này, chính là yêu liên tục nhiều năm như vậy, cho nên, thời điểm buông tha mới có thể vô lực mệt mỏi như thế.
Hẳn là có thể diễn xuất tốt…
Văn Diễn Vũ tắt tv, ôm đầu gối ngồi ở trên giường.
Sau đó, trầm tư hồi lâu.
Xuống giường cầm lấy kịch bản đã cơ hồ nhàu nát,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196893/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.