Các món ăn được dọn hết lên bàn, ba người vây quanh lẩu điện ăn điên cuồng không còn biết đâu là trời đâu là đất.
Nước lẩu quả thật rất ngon, ba người vốn dĩ là kẻ lịch sự dưới sự dẫn dắt Lục Nguyên rất nhanh trở nên nháo nhào tranh giành, trong nồi khắp nơi bừa bộn, bầu không khí lại làm mọi người cảm thấy sung sướng.
Giữa mùi thức ăn thơm lịm ngọt ngào, hơn mười chai bia Lục Nguyên mua về rất nhanh đã thấy đáy, Lục Nguyên lại từ trong tủ lạnh thảy ra một bình rượu đế, Tiết Tầm xua tay nói còn phải lái xe trở về, Lục Nguyên liền lấy ly của chính mình và Văn Diễn Vũ rót đầy.
Chẳng bao lâu sau, kẻ uống nhiều nhất, Lục Nguyên gục ở một bên trên ghế salông.
Đôi mắt Tiết Tầm cây khép lại, đẩy đẩy khuỷu tay đang chống đỡ trên bàn của Văn Diễn Vũ: “Văn Diễn Vũ, Văn Diễn Vũ…”
Văn Diễn Vũ đột nhiên giật mình đứng lên, ánh mắt mông lung, hai má đỏ bừng bừng: “Hả? Cái gì…”
“Em về nhà sao?”
Văn Diễn Vũ lắc đầu, tựa hồ tỉnh táo một ít: “Ừ, tôi là phải về nhà.”
Mới tiến về phía trước được hai bước, liền lảo đảo vài cái, suýt chút nữa thì ngã sấp xuống sàn nhà.
Lục Nguyên mơ hồ lầm bầm: “A Tầm, cậu… Cậu đưa Diễn Vũ trở về đi thôi, tôi… Tôi phải ngủ.”
Nhìn xung quanh một lần nữa, Lục Nguyên đã lảo đảo, vô trách nhiệm lết về phòng của mình.
Tiết Tầm không nói gì đỡ Văn Diễn Vũ ngồi qua một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196890/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.