Chỉ trong chớp mắt sau, Tiết Tầm liền gọi điện thoại tới.
“Chuyện ký kết hợp đồng cậu từ chối sao?”
“Cám ơn ý tốt của anh, nhưng hiện tại tôi không có ý định ký hợp đồng gì cả, xin lỗi.”
Thanh âm ôn hòa lạnh nhạt, cho dù rõ ràng đang mượn cớ cũng nói ra như điều chân thật.
Cảnh Thành từ trước đến giờ, cơ hồ cũng chưa từng bị nghệ nhân nào từ chối qua, thậm chí còn có nhiều nghệ sĩ tự nguyện bỏ ra một số tiền không nhỏ đền bù vi phạm hợp đồng, cũng chỉ vì muốn gia nhập vào công ty giải trí Cảnh Thành.
Mười mấy chuyên mục truyền hình, tạp chí, radio, người đại diện danh tiếng, hệ thống giáo dục tốt nhất, những huấn luyện viên tốt nhất, những kế hoạch tốt nhất, âm nhạc cùng những bộ phim điện ảnh nổi danh nhất cả nước.
“Thời điểm cùng nhau đóng chung [ lạc đường ] tôi từng hỏi qua cậu, cậu thực sự không muốn diễn xuất sao? Lúc đó cậu không hề trả lời tôi, bây giờ tôi hỏi lại một lần nữa, cậu có thể trả lời tôi không?”
“Tôi…”
“Cậu thật sự dự định cả đời này của cậu cứ tiếp tục như vậy?”
“Tình cờ diễn vài nhân vật phụ hoặc làm diễn viên quần chúng, bị khán giả lãng quên, chậm rãi già đi, nhìn người đã từng cùng cậu ra mắt, bất luận về kỹ năng diễn xuất hay hình tượng bên ngoài cũng không bằng cậu, bây giờ trở nên cực kỳ nổi tiếng, cậu không động lòng sao?”
Vẻ mặt Văn Diễn Vũ hốt hoảng trong thoáng chốc,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/qua-khi-minh-tinh/2196887/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.