41.
Công qua đêm ở nhà thụ, hôm sau hai người lại cùng nhau đi làm.
Thụ trên đường cứ rầu rĩ không vui, cậu nhớ hôm qua hốc mắt mình đỏ bừng, còn nằm trong ngực công, công nói gì cũng ngoan ngoãn đáp ứng như đứa ngốc, xấu hổ cực kỳ ấy.
Công đang lái xe với tâm trạng rất vui vẻ, mở miệng nói với thụ: “Hôm nay hay cứ tới chỗ tôi ở đi, tôi sợ em về lại gặp tên đó nữa không an toàn.”
Thụ hừ giọng: “Em đâu thèm sợ hắn chứ, em biết đánh nhau, chẳng giống anh.”
Sau đó công lại nói: “Em vẫn phải về chứ, lỡ hắn tời tìm tôi đánh cho hả giận thì sao, tôi một mình đánh không lại đâu.”
Thụ thấy có đạo lý, ra vẻ nói: “Thế trước hết em sẽ ở cùng anh vài hôm.” Thuận mồm uy hiếp một câu: “Sau này anh mà dám ra bên ngoài… kết cục sẽ giống hắn đấy!”
Công cười rạng rỡ: “Đây là đồng ý ở chung một chỗ với tôi sao?”
42.
Thụ không do dự nữa, mím môi nhẹ gật đầu.
Nếu như nay đã tâm ý tương thông, cứ lui rồi tiến không khỏi có hơi làm kiêu.
Thụ nhìn qua đỉnh núi chạy thành hàng dài ngoài cửa sổ, trong lòng vô cùng thản nhiên.
Cậu bây giờ giống trước kia, sợ trong tình yêu sẽ phải trải qua mâu thuẫn và xung đột, cũng sợ vì không hiểu rõ người ta mà giẫm lên vết xe đổ.
Nhưng cậu càng sợ hơn là, bởi một chốc mình do dự mà mất đi người đang ngồi cạnh mình.
Công đang dừng đèn đỏ dường như cảm ứng được suy nghĩ của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/python-nhap-mon-chi-nam/73245/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.