33.
Mẹ thụ vừa xuống đã trông thấy con trai ngoan của mình bị một chàng trai cao lớn anh tuấn ôm trong lòng, nom vô cùng chói mắt giữa dòng người.
Trên khuôn mặt chàng trai là nét cười ấm áp, chủ động cầm lấy hành lý của mẹ thụ, còn gọi một tiếng: “Mẹ.”
Đây là lần đầu tiên mẹ thụ bị người ta gọi mẹ ngoài con trai, trong chốc chưa quen được mà khách sáo hồi đáp: “Ai da, Tiểu Dương ngoan.”
Thụ nghe xong thì lúng túng vô cùng, Dương là họ của công pháo hôi lúc trước, cậu từng đề cập qua với mẹ, ngờ đâu bà vẫn còn nhớ.
Thụ tay chân luống cuống nhìn về phía công, trái lại công rất bình tĩnh, vẫn không quên ân ái với thụ: “Dương là họ trước đây của con, sau con đi xem bói nghe bảo Dương không xứng với Trình, nên con đổi thành họ Phó, nên mẹ cứ gọi con là Tiểu Phó được rồi.”
Thụ: “…”
Mẹ thụ bị dọa cho sững sờ, một đường nửa tin nửa ngờ theo hai người họ về nhà công.
Trên đường về thụ và công có thương lượng, nói hắn cứ đưa mẹ về phòng thuê cũ của mình là được, nhưng công không đồng ý, nói như thế sẽ không đủ đằm thắm, thụ đành thôi.
Công quét dọn phòng khách cho mẹ thụ ở, mẹ thụ lặng lẽ kéo thụ qua một bên hỏi thăm: “Bình thường nội trợ trong nhà ai làm?”
Thụ thành thật trả lời: “Là anh ấy.” Bởi đây là nhà người ta.
“Vậy hai người ai chịu trách nhiệm nấu cơm.”
Thụ tiếp tục thành thật đáp lại: “Là anh ấy.” Mình ngày nào cũng tăng ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/python-nhap-mon-chi-nam/73242/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.