27.
Thụ đã làm việc một tuần ở bên A, trừ cường độ làm việc hơi lớn một chút thì những chuyện khác đều không tồi, môi trường văn phòng rất tốt, đồng nghiệp xung quanh cũng đều đặc biệt hiếu khách.
Nhất là trợ lý giám đốc, mỗi lần gặp mình đều cười nhẹ nhàng, khiến cho thụ cảm thấy được yêu thương mà lo sợ.
Chủ nhật, thụ quay về phòng thuê của mình một chuyến, đưa vài đồ dùng và áo quần hàng ngày dọn qua nhà công, nhưng không đem áo khoác theo, bởi công bảo muốn dẫn cậu tới cửa hàng sắm đồ mới.
Cả hành trình đấy, thụ đi theo phía sau công đang chọn đồ cho cậu, thụ rất tin tưởng mắt nhìn của công, cảm giác mặc đồ mới vào thì phong độ cả người cũng tăng lên, ngay cả bờ mông cũng ngạo nghễ ưỡn lên một tí.
Mua quần áo đến tận trưa đã tiêu hơn phân nửa tiền lương tháng này của thụ, tuy rằng thịt đau, nhưng vẫn lén dùng tiền còn dư lại mua cho công một cái cà vạt.
Cậu nghĩ rằng, dù sao cũng ở địa bàn nhà người ta ăn chơi ngủ nghỉ, cũng phải trả một ít tiền thuê nhà là lẽ nên làm.
Vì thế bèn chọn một chiếc màu đỏ kẻ ô, hy vọng công sẽ thích.
Công nhận quà tặng quả thật yêu thích không nỡ buông, đêm xuống liền cùng thụ triển khai một loạt kiểm tra kịch liệt xem chiếc cà vạt có bền chắc không.
Ngày hôm sau đi làm công đeo chiếc cà vạt đỏ vào văn phòng, ông anh tổ lập trình viên nhịn không được cảm khái: “Vóc người của sếp thật là đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/python-nhap-mon-chi-nam/73240/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.