15.
Hôm nay chưa đến chín giờ thụ đã hạ ban rồi, tâm trạng cậu rất phiền muộn, tính đến gần đó ăn một chén mỳ thập cẩm rồi mới về, kết quả vừa ra đã thấy được đầu sỏ gây nên tâm tình u sầu cho cậu.
Thay một thân trang phục bình thường, lười biếng dựa vào cửa xe Land Rover, tùy ý ngậm điếu thuốc, ngượng ngùng đứng đối diện cửa lớn tòa nhà văn phòng.
Lúc này có rất nhiều người đang tan tầm, các lập trình viên khổ bức bình thường đều không mua nổi loại xe này, điều đó khiến cho công và xe của hắn bị săm soi vô cùng ngột ngạt.
Bất ngờ là vị đại gia kia tựa như còn ngại mình chưa đủ rêu rao, vừa thấy thụ xuất hiện đã dẫm tàn thuốc, gọi to tên cậu:
“Trình Tự!”
Thụ vốn định dán mặt vào tường mà chạy thoáng cái bị gọi đến mất cả hồn.
Thụ cảm thấy không ít đồng nghiệp xung quanh đang bắt đầu chỉ trỏ mình, cậu sợ đứng đây thêm chút nữa sẽ làm ra việc gì khác người, bèn bất chấp tất cả xông lên trước mở cửa xe lao vào.
Công cười cười, hài lòng lên xe.
“Anh tới đây làm gì?” Thụ nghiêm mặt hỏi.
“Đến xem môi trường làm việc của ứng cử viên bên nhà cung cấp nhà chúng ta chứ sao.”
Thụ hừ lạnh một tiếng: “Anh đừng dùng công việc uy hiếp tôi, tôi tuyệt đối không đồng ý cái giao dịch py này đâu.”
(*) giao dịch py = giao dịch hậu môn =))
Công nhíu mày hỏi: “Tại sao chứ?”
“Anh làm quá kém.”
Thụ cảm thấy mình thật là cơ trí, công nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/python-nhap-mon-chi-nam/73236/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.