Bị chấn thương sau nhiệm vụ phân nhánh giải cứu Xerneas, tạm thời không thể tự do di chuyển Kaitou đành phải tập làm quen với xe lăn và luôn cần có một người ở đằng sau kèm cặp.
Ban đầu là ba mẹ của Kaitou phụ trách việc này, vốn là hai người tính ở đây cho tới khi cậu bình ổn luôn, nhưng bên công việc bị dồn ép khá nhiều cần phải giải quyết, lại thêm Kaitou đối với hai người đảm bảo cậu ổn.
“Con chắc chứ? Kaitou? Nếu thật sự không nỡ thì cứ bảo mẹ, phải không, Kei!” Hinoe Saki đối với con trai mình tỏ ra kiên cường mà trong lòng hơi đau, đồng thời bà thật tự hào về Kaitou.
Người bình thường gặp tình huống này có mấy ai sẽ dễ dàng chấp nhận và bình tĩnh? Có thể là con trai bà cũng chưa thật sự cam lòng, nhưng ít nhất là thằng bé còn thật tĩnh táo.
Vốn đang đi học tại bên Trainer’s School, đứa em trai nhỏ hơn Kaitou hai tuổi Kaitou Kei nghe tin anh mình bị thương liền xin nghỉ phép vài hôm tới thăm.
Thật khó tin khi mới trước đấy không bao lâu thôi anh mình còn đi lại bình thường cười đùa, vậy mà giờ này lại trở nên trông thật gầy guộc và yếu đuối.
Bất quá đôi mắt của Kaitou hoàn toàn không có chút tiêu cực cảm xúc, Kei được anh mình kể về một vài mẹo nhỏ trong quá trình huấn luyện.
Sau đó thằng bé cũng theo mẹ trở về, dù sao việc học cũng không thể bỏ lỡ, và tình trạng của Kaitou đã khá ổn rồi.
Bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/pokemon-kaitou-izumi/2005230/chuong-202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.